Home Ga phim 6 bộ phim táo bạo và đầy khiêu khích của “gã khùng...

6 bộ phim táo bạo và đầy khiêu khích của “gã khùng cô đơn” Kim Ki Duk

5785
Kim Ki Duk

Kẻ từng bị báo chí Hàn Quốc gọi là “đạo diễn tâm thần”, “quái thai thời đại” lại chính là “cha đẻ” của những kiệt tác điện ảnh đình đám nhưng gây tranh cãi.

Kim Ki Duk đã từng nói trên tạp chí Điện ảnh Hàn Quốc ngày nay rằng: “Có người hỏi tôi có phải người tốt không, câu trả lời của tôi thường là “Tôi không phải là người hoàn hảo'”. Nhưng tôi không ngại cho thấy những mặt trái, cảnh nghèo túng trong xã hội Hàn Quốc. Đó là hành động chính nghĩa của tôi. Tôi có thể làm các bộ phim trong sạch hơn thế, nhưng tôi không muốn bị mang tiếng là “làm phim tầm thường”. Tôi cũng sợ sự thiếu sáng tạo trong phim vì tôi đã từng làm những bộ phim gây tranh luận.”

Kim Ki Duk

Kim Ki Duk đã cống hiến đời mình cho chính nghĩa. Thời thơ ấu của ông khác với các bạn cùng trang lứa. Trong khi xã hội coi trọng bằng cấp thì ông Kim lại bỏ học từ khi 15 tuổi để đi làm công nhân cho đến lúc ông hơn 20 tuổi thì ông đi lính hải quân.

Từ năm 1990 đến năm 1993, ông học nghệ thuật ở Paris (Pháp). Nước Pháp đón chàng trai 30 tuổi người Hàn Quốc với vẻ hờ hững. Kim vẽ và bán tranh, nghề nghiệp duy nhất mà ông biết và yêu thích nhất thời điểm đó. Tranh bán lay lắt, cuộc sống đủ trôi, bế tắc vẫn ngập tràn trong lòng và rồi trong một lần cuốn chân đi, Kim lạc vào một rạp chiếu bóng, hôm ấy rạp chiếu bộ phim Sự im lặng của bầy cừu. Đó là bộ phim rạp đầu tiên Kim đi xem và nó khiến ông thay đổi mãi mãi.

Trở về Hàn Quốc làm phim truyện đầu tiên có tên là Crocodile (Cá sấu) vào năm 1996. Đến nay ông đã viết kịch bản và đạo diễn 20 phim truyện nhựa. Những bộ phim của Kim Ki-Duk thường tàn nhẫn, gây cảm giác khó chịu, làm rối loạn hệ thần kinh. Nhưng nếu sẵn sàng cho những thử thách tinh thần, muốn lục lại những ký ức được ẩn giấu trong chiếc hộp lâu rồi không mở ra, bước vào một thế giới đầy ắp những ẩn dụ kinh người, những đối thoại tối giản, những vai diễn hỗn loạn nhưng logic đến ngạc nhiên… hãy xem một cuốn phim của Kim.

Bad Guy (Gã tồi, 2001)

Han-ki (do Jo Jae-hyeon đóng) là tên môi giới ngầm trong khu phố đèn đỏ ở Seoul. Anh chàng này rất thích cô sinh viên Sun-hwa (do Won Seo vào vai). Để thể hiện khả năng của mình, Han-ki đã hôn Sun-hwa. Hậu quả là anh ta bị binh lính đánh công khai, và còn bị Sun-hwa khinh thường. Để trả đũa, người nhà của Han-ki đã lừa đẩy cô sinh viên Sun-hwa vào cảnh nợ nần. Khi Sun-hwa sa cơ lỡ vận thì Han-ki ra tay nghĩa hiệp, lấy lòng người đẹp.

Kim Ki Duk

“Bad Guy” là phim đầu tiên của đạo diễn Kim Ki-Duk thành công về doanh thu tại Hàn Quốc sau khi gây ấn tượng với khán giả châu Âu. Phim có những cảnh quay mà đã từng gây tiếng trong nhiều phim trước đó của ông trong khuôn khổ kịch bản nhất định. Xuyên suốt phim, rõ ràng nhân vật Han-ki và Sun-hwa tác động qua lại với nhau, nhưng thực ra Han-ki chỉ nhìn Sun-hwa qua kính chắn. Tấm kính chắn là hình ảnh ẩn dụ cho rào cản xã hội giữa 2 người không cùng đẳng cấp.

Trong khi phim tập trung vào điểm đặc trưng của Sun-hwa thì càng làm nổi bật lên địa vị của Han-ki trong xã hội. Han-ki có đáng được cảm thông không? – Các bộ phim khác thường trừng phạt hay làm cho tip nhân vật như Han-ki “cải tà quy chính” thì đạo diễn Kim Ki-Duk lại phản ánh bằng cái nhìn buồn bã, câm lặng.

3-Iron (Bộ 3 nghịch cảnh, 2004)

Gã thanh niên Tae-suk (do Jae Hee đóng) chuyên trị vào các ngôi nhà bỏ không ở nhờ, nhưng anh ta không trộm cắp gì cả, mà còn dọn dẹp nhà cửa để trả ơn chủ nhà. Một hôm anh ta vào nhà của bà nội trợ trẻ tuổi Sun-hwa (do Lee Seung-yeon đóng), vì tưởng nhà bỏ không, tình cờ thấy được cô ấy bị chồng bạo hành. Hình ảnh của Sun-hwa cứ ám ảnh anh mãi, khiến anh quay trở lại ngôi nhà đó đánh chồng cô ta rồi 2 người đi trốn với nhau.

Kim Ki Duk

Bộ phim này là phim thứ 11 của đạo diễn Kim Ki-Duk được phát hành hồi năm 2004, gây ảnh hưởng và tranh cãi nhiều nhất. Suốt cả bộ phim, nhân vật chính Tae-suk không nói câu gì. Khán giả hiểu được suy nghĩ và cảm xúc của Tae-suk qua cách dàn dựng của đạo diễn Kim và diễn xuất của nam diễn viên Jae Hee. Khán giả hiểu tại sao bà nội trợ trẻ Sun-hwa lại đi theo gã du côn có tấm lòng nhân hậu. Phim bị phê bình vì đả kích thực trạng bạo hành gia đình, phá vỡ hôn nhân.

Thông điệp của bộ phim là hai con người mất mát có thể tìm thấy sự cảm thương lẫn nhau. “3-Iron” cũng giống như các phim khác của đạo diễn Kim, không dàn dựng các câu chuyện tình đẹp, nhưng vẫn gây cảm xúc.

Pieta (Sự cứu rỗi, 2012)

Gang-do (do Lee Jung-jin đóng) là một tên đòi nợ thuê khét tiếng tàn ác, dai dẳng và sẵn sàng ra tay nếu con nợ không có tiền trả. Rồi đến một hôm, Mi-seon (do Jo Min-soo đóng) xuất hiện trước mặt gã trai ngang tàng, tự xưng là người mẹ lưu lạc lâu nay. Mới đầu Gang-do tỏ ra ngang ngạnh hơn, không nhận mẹ. Bà Mi-seon vẫn kiên nhẫn thuyết phục, chăm sóc cho con trai, làm Gang-do dần dần thay đổi tình cảm và đón nhận mẹ.

Kim Ki Duk

“Pieta” là bộ phim mới đây của đạo diễn Kim được thế giới tán dương, được đề cử trong hạng mục Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất trong giải thưởng Oscar lần thứ 85. Phim đoạt giải Sư tử vàng trong Liên hoan phim Venice và 3 giải thưởng lớn khác nữa, có cả giải do khán giả trẻ bình chọn.

Các bộ phim khác của ông đã làm cho khán giả nước nhà và nước ngoài thường có các yếu tố kịch tính, hồi hộp thì trong Pieta, đạo diễn Kim đưa thêm vào đó lòng tha thứ cho sự vô tình. Bà Jo Min-soo đã diễn vai bà mẹ thật dũng cảm, qua đó đạo diễn tài ba họ Kim không chỉ tạo dàn dựng hành động ngoan cường mà còn làm khán giả suy ngẫm sau khi xem phim.

Spring, Summer, Fall, Winter… and Spring (Xuân, Hạ, Thu, Đông… rồi lại Xuân, 2003)

Bộ phim có kết cấu gồm 5 phần, kể về cuộc đời một nhà sư từ nhỏ cho đến khi trưởng thành. Phim gây nhiều tranh cãi vì đạo diễn Kim chạm đến tình yêu “phạm luật” giữa một chú tiểu và người con gái trẻ đẹp. Để rồi khi trót phá giới, tình yêu kia cũng vụt tan, khi người đàn ông cô độc lại trở về với Phật pháp cùng sự tĩnh lặng đến nao lòng của công việc trông coi ngôi chùa nằm lọt thỏm giữa thiên nhiên hoang dã.

Kim Ki Duk

Bốn mùa trong thiên nhiên làm phép ẩn dụ cõi trần có phần chua cay. Mỗi mùa có một vẻ khác nhau, cái am bên hồ hiện lên nguy nga trong khung cảnh rộng lớn. Mỗi tập phim kể về một câu chuyện tương ứng với bốn mùa bằng lối kể chuyện rất gần gũi. Câu chuyện diễn biến theo trình tự thời gian, toàn bộ phim phản ánh tư tưởng đạo Phật, vòng luân hồi tự nhiên.

Kim Ki Duk từng chia sẻ: “Phim tôi không có lời đáp, mà luôn đưa ra những câu hỏi”. Spring, Summer, Fall, Winter… and Spring sẽ không cầm tay chỉ lối khán giả đến bất kỳ một con đường, một quan điểm sống nào. Bộ phim chỉ đặt ra những vấn đề giàu tính khơi gợi, khiến khán giả muốn dừng lại ngẫm ngợi về cuộc đời để từ đó tìm ra câu trả lời của riêng mình và sống sâu sắc hơn.

Time (Thời gian, 2006)

Tình yêu xét đến cùng cũng có điểm tương đồng với vật chất và tiền bạc, không bao giờ là đủ, không bao giờ thỏa hết được những tham vọng của con người. Time đã kể lại một câu chuyện tình yêu “không đủ” như thế, câu chuyện về hai người yêu nhau nhưng vẫn cố đi tìm kiếm một thứ tình yêu viên mãn và hoàn hảo hơn thế, họ cứ tìm mãi, tìm mãi, để rồi tất cả đều trượt vào bi kịch không thể cứu vãn.

Kim Ki Duk

Vợ chồng Ji-woo (do Ha Jung-woo đóng) và Seh-hee (do Park Ji-yeaon đóng) sống ở Seoul hiện đại. Seh-hee nhận thấy chồng đã chán khuôn mặt và thân thể cô. Một hôm, Ji-woo thấy vợ biến mất. Seh-hee bí mật đi phẫu thuật thẩm mỹ, để thay đổi hoàn toàn khuôn mặt và định thử phản ứng của chồng với diện mạo mới bằng người đàn bà khác (do Sung Hyun-ha đóng).

“Time” không dữ dội như các phim khác của đạo diễn Kim, nhưng phim cho thấy kỹ thuật và nghệ thuật làm phim của ông. Đạo diễn lặp lại các cảnh quay, sự pha trộn và các địa điểm để gây hiệu ứng nhắc lại, sự thân thuộc và thời gian. Dù đây là bộ phim kịch tính không phức tạp, nhưng để cho phim nhẹ nhàng hơn, đạo diễn Kim vẫn tạo ra một số cảnh quay vui vẻ gây cười cho khán giả và nhân vật.

Moebius (Vòng tròn tội lỗi, 2014)

Người cha ngoại tình với cô hàng xóm, người mẹ biết được, trong cơn ghen điên cuồng đã cầm dao định cắt dương vật của người cha. Tuy nhiên ý định không thực hiện được vì người cha kịp tỉnh dậy. Mờ mắt vì giận dữ, người mẹ quay sang phòng của cậu con trai, cắt đứt bộ phận sinh dục của cậu. Chưa hết, bà còn cho thứ vừa cắt vào mồm và nhai ngấu nghiến…

Kim Ki Duk

Tại LHP Venice lần thứ 70, nhiều khán giả đã bị nôn mửa ngay tại rạp khi xem đến cảnh này. Rất nhiều nhà báo, nhà phê bình điện ảnh đã bỏ về giữa chừng, không thể chịu đựng hết 90 phút của bộ phim.

Moebius của Kim Ki Duk hoàn toàn không có sự tồn tại của lời thoại. Không có bảng chữ để “phiên dịch” điều mà các nhân vật nói với nhau. Điều đó có nghĩa là khán giả ở khắp mọi nơi trên thế giới có thể xem trực tiếp không qua lồng tiếng hay phụ đề.

Bộ phim cũng rất hạn chế sử dụng nhạc nền để dẫn dắt cảm xúc. Thay vào đó, Moebius làm người xem sởn gai ốc bằng những âm thanh tự nhiên: tiếng chà xát của đá lên da, tiếng dao khứa sâu vào thịt, tiếng gào thét, rên rỉ của những người phụ nữ. Trong thế giới của Moebius, chỉ một âm thanh hiền lành như tiếng đặt ly rượu trên bàn hay tiếng nhai bánh mì giòn rụm cũng có thể khiến khán giả giật mình.

Thu Hiền (tổng hợp)