Home Trạm đời Bệnh trầm cảm ở giới trẻ: Ngọn nguồn từ những áp lực...

Bệnh trầm cảm ở giới trẻ: Ngọn nguồn từ những áp lực không biết chia sẻ cùng ai

110
Bệnh trầm cảm

Có một thực tế mà không phải ai cũng biết: 80% trong số chúng ta sẽ mắc trầm cảm trong một thời điểm nào đó của cuộc đời. Và căn bệnh này không chỉ ảnh hưởng đến thần kinh, mà nghiêm trọng hơn, có thể dẫn đến tử vong.

Trong cuộc sống, chẳng ai có thể vui vẻ mãi được. Có những thời điểm chúng ta sẽ thấy buồn, thấy tâm trạng chùng xuống, và đó là một phản ứng tự nhiên trước những vấn đề không vui thường ngày. Nhưng nếu tâm trạng ấy tiếp tục kéo dài ngày này qua ngày khác, trở nên khó khăn hơn để vượt qua, thậm chí không thể vượt qua được nữa, nó sẽ trở thành bệnh. Bệnh trầm cảm – nỗi ám ảnh không chừa một ai.

Kathy Harms, chuyên gia tâm lý tại Kansas, Hoa Kỳ cho biết: “Chúng tôi đang chứng kiến những ca trầm cảm xuất hiện trên người trẻ ở mọi độ tuổi, từ tuổi teen đến những thanh niên đã cán cột mốc trưởng thành.” Căn bệnh này có thể do gene di truyền, gia đình khắc nghiệt… Bên cạnh đó, còn rất nhiều nguyên nhân tiềm năng khác dẫn tới trầm cảm, một trong số đó là thứ mà nhân loại đang phải đối mặt: cuộc sống thời hiện đại.

Bệnh trầm cảm
Ảnh: unsplash

Dường như xã hội hiện đại, nhất là cuộc sống thành thị, đã đặt lên chúng ta một áp lực vô hình, một khoảnh trống khó lấp đầy, hay một cảm giác cô đơn đến tuyệt vọng. Có lẽ chỉ đến khi chúng ta mất đi ai đó thì nỗi buồn ấy mới khiến ta thấm thía, giá như ta đừng bi lụy, giá như chúng ta chia sẻ nhiều hơn. Và đó cũng là điều mà chủ tài khoản Trinh Lê đã chia sẻ trên FB cá nhân của mình. Chia sẻ này ngay lập tức khiến được giới trẻ quan tâm và đồng cảm.

Nguyên văn dòng trạng thái này như sau:

BẠN CÓ ỔN KHÔNG?

Trong tuần qua, một người bạn của tôi đã tự tử vì trầm cảm. Anh theo gia đình qua Mỹ định cư cách đây mấy năm. Dù đã tốt nghiệp đại học ở Việt Nam, nhưng qua Mỹ anh vẫn học lại community college. Xem như làm lại từ đầu!

Từ ngày qua Mỹ, anh như biến thành một con người khác. Từ dáng vẻ thư sinh mảnh khảnh, anh bắt đầu tập gym, cạo đầu, xăm hình, và học thêm tiếng Anh, tiếng Mễ. Nhưng bản tính của anh vẫn không đổi, vẫn là con người hoạt bát, lạc quan và không ngừng học hỏi. Anh vẫn hay chia sẻ trên Facebook mỗi khi mình được Employee of the Month, hay được nhận học bổng từ trường. Nghe nói mỗi ngày anh chỉ ngủ 3 tiếng.

Trước ngày anh mất, dòng status cuối cùng anh đăng trên Facebook chính là lời bài hát In the End của Linkin Park: “I tried so hard, and got so far. But in the end, it doesn’t even matter. Goodbye.” Mọi người cứ nghĩ đó chỉ là một bài đăng vô thưởng vô phạt, nhưng đến khi phát hiện ra thì đã quá muộn. Một cô bạn người Mỹ viết trên tường của anh rằng, “Tớ ước gì mình đã nhìn thấy dòng status này sớm hơn, để có thể nhắc nhở cậu rằng cậu là một con người rất tuyệt vời và xuất chúng. Tớ không hề biết cuộc chiến nội tâm mà cậu đang phải một mình đối mặt, nhưng tớ biết cậu đã rất mạnh mẽ. Yêu cậu!”

Bệnh trầm cảm
Ảnh: unsplash

Vâng, trầm cảm là một cuộc chiến nội tâm mà người ngoài ít khi biết được, nhất là nơi đất khách quê người, thiếu vắng bạn bè và người thân. Có những người đi học, đi làm tối mắt tối mũi, không có thời gian cho bản thân, rồi bị trầm cảm lúc nào không hay biết. Khi nhìn thấy những thành quả của du học sinh, những người trong nước có thể tán dương hay ganh tỵ, nhưng họ nào biết những thứ mà anh đã phải đánh đổi? Như một người bạn của anh đã nói: “Nhìn thấy thành công của em, mọi người và mình chúc mừng, khen ngợi em. Nhưng có lẽ cái em cần chỉ là câu nói: ‘mọi chuyện có ổn không, em làm nhiều vậy có mệt không…’ Giá như chúng ta tinh ý hơn thì có lẽ em đã không tự làm như vậy.”

Đôi khi, những gì chúng ta thấy trên mạng xã hội, hay qua những cuộc đối thoại hàng ngày, chỉ là những lát cắt của một con người. Họ có thể chọn cho thế giới thấy những mặt tích cực, lạc quan, yêu đời. Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn, biết đâu đấy họ đang phải chống chọi với những dằn vặt nội tâm, với những ẩn ức xa xứ mà đôi khi chính họ cũng không giải thích được. Chính vì vậy, mình muốn chia sẻ câu chuyện này, để mong các bạn đang ở trong tình cảnh tương tự, hãy tự hỏi bản thân, “Mình có ổn không?”, và rồi hãy quay sang những người bạn khác, đang học tập, làm việc và sinh sống nơi xứ người, và hỏi họ rằng, “Bạn có ổn không?”

Có lẽ, đọc xong chia sẻ này, điều chúng ta nên làm là hãy gặp gỡ bạn bè, hãy nhớ xem ai đang có dấu hiệu “cô đơn” để rồi vỗ vai họ một cái “Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi!” Có thể họ cần một bác sĩ tâm lý để nói chuyện với họ. Nhưng hãy nhớ, cô đơn dẫn đến trầm cảm, và cô đơn thì không thể chữa lành bằng thuốc được. Liều thuốc phù hợp nhất cho họ giờ đây là sự cởi mở, chia sẻ với những người xung quanh.

Trần Phong (tổng hợp)