Home Ga phim “Her” – Khi tình yêu chỉ là ảo ảnh

“Her” – Khi tình yêu chỉ là ảo ảnh

1136
Her

Đoạt giải Kịch bản gốc xuất sắc nhất tại Oscar 2014, “Her” đặt ra tiền đề về một tương lai gần của Los Angles, khi con người ta có nguy cơ đang bị đuối sức trước các mối quan hệ thực tế, khả dĩ thì họ đều chỉ thực hiện sự giao tiếp cho qua ngày.

Trong thời đại công nghệ phát triển như vũ bão hiện nay, tưởng như những lằn ranh không gian, thời gian và sự khác biệt sẽ được xóa bỏ và con người trở nên gần nhau hơn. Cứ ngỡ công nghệ sẽ là nô lệ, là công cụ phục vụ cuộc sống, làm cho sinh hoạt đời thường trở nên dễ dàng. Nhưng đến một ngày con người chợt bừng tỉnh và nhận ra mình quá cô đơn khi nhận thấy một nỗi sợ hãi bản năng nhất của loài người, một sự xa lạ, lạc lõng, đứt kết nối với xã hội hay thậm chí giữa những người gọi là bạn bè, người thân.

Như hai bộ phim trước đó của đạo diễn Spike Jonze là “Being John Malkovic” và “Where the Wild Things Are”, chủ nghĩa hiện sinh cũng được khắc hoạ rõ nét trong “HER”.

Her

Nhân vật chính, Theodore (Joaquin Phoenix), một người viết thư thuê vừa li dị vợ sống trong thế giới tương lai không xa. Trầm cảm và chán nản sau khi chia tay người vợ Catherine (Rooney Mara thủ vai) – tình yêu từ thuở ấu thơ, Theodore tìm đến với tình yêu của một hệ điều hành máy tính có trí thông minh nhân tạo và khả năng học hỏi, giao tiếp như con người bình thường. Một ngày nọ, anh được giới thiệu để mua phần mềm máy tính thông minh có thể giao tiếp và trò chuyện với con người tên là OS1. Anh đặt tên “nàng” là Samantha (được thể hiện qua diễn xuất giọng nói của Scarlett Johansson), và nhanh chóng có cảm xúc nhớ nhung với một đối tượng “nhân tạo”.

Mối quan hệ trung tâm được xoay quanh họ. Samantha, chính xác chỉ là một sản phẩm của công nghệ, với trí thông minh vượt trội và khả năng xử lý thông tin linh hoạt, nhanh chóng trở thành người bạn tâm sự mỗi đêm của Theodore. Người xem, nếu là đầu thế hệ 9x, 8x hoặc trở về trước, sẽ mau chóng nhận ra Samantha và phần mềm OS1 chính là một hiện thân của Yahoo Messenger. Samantha bước vào cuộc đời của Theodore khá tình cờ, và với sự kéo dài theo thời gian, đồng nghĩa với mức độ gia tăng sự phụ thuộc của cảm xúc, đã khiến cho Theo tự đặt ra câu hỏi: Sẽ thế nào nếu bây giờ Samantha rời bỏ mình?

Her

Lấy bối cảnh xã hội trong tương lai không xa nhưng thay vì đi miêu tả một bức tranh lớn toàn cảnh thì “HER” tập trung vào cá thể một con người: luôn cô đơn, lẻ loi, bất an và có xu hướng tự hủy diệt chính mình. Bảng màu của “HER”, của thành phố Los Angeles là xanh da trời và xám, giống trong bệnh viện: an toàn, vô trùng và vô tính, tạo cho chúng ta cảm giác bình yên giả tạo. Còn Theodore là giọt máu đỏ hồng trong đó – là yếu tố gây bất an, nó làm con người nhận ra ở trong bệnh viện chưa chắc đã cứu họ khỏi tổn thương, đau đớn nhưng chính màu đỏ của máu, màu đỏ của Theodore cũng là thứ khơi gợi cảm xúc tình cảm của con người mạnh nhất nơi đây.

Một chủ đề không lạ, không mới trong phim của Jonze hay nhiều đạo diễn khác, nhưng “Her” mang đến một cách tiếp cận riêng và độc đáo hơn hẳn. Mối quan hệ tình ái giữa người và máy không những phổ biến và được coi là bình thường trong bối cảnh phim mà Spike Jonze còn dẫn dắt khán giả đến với một câu chuyện tình yêu rất thật với đủ mọi thăng trầm và hỉ, nộ, ái, ố. Hai người giao tiếp thông qua tai nghe không dây và điện thoại thông minh nhưng chỉ sau những giây phút đầu bỡ ngỡ, ngại ngùng hai diễn viên đã hoàn toàn thuyết phục và làm ta quên mất rằng Samantha không có thật, rằng cô là một người bạn đồng hành bằng xương bằng thịt không được lên hình của Theodore mà thôi.

Her

Joaquin Phoenix quá xuất sắc trong việc chuyển tải con người nhân vật Theodore bằng một thứ ngôn ngữ cơ thể nhạy cảm đến kỳ diệu – anh chìm đắm trong sô diễn một vai: sự dịu dàng khi viết thư tay cho “những người mình yêu”, sự quan tâm tới Samantha, ánh mắt vô hồn về nơi xa xăm hay giữa hay trạng thái tâm lý đối lập nhau trước và sau khi gặp gỡ Samantha… Còn Scarlett Johansson cho thấy không cần đến cơ thể nóng bỏng của mình, không cần một giây phút lên hình mà cô vẫn đặc tả được một vai diễn phức tạp, trọn vẹn đến thế. Chỉ bằng chất giọng đặc trưng của mình, Scarlett Johannson đã làm khán giả thấu hiểu và cảm thông, đã làm họ cảm nhận thấy được một người phụ nữ thông minh, hấp dẫn tồn tại sau lớp vật chất vô hình. Ấm áp vừa đủ, tính người vừa đủ mà vẫn xa cách và kỳ lạ vừa đủ.

Cả bộ phim tràn ngập những mối quan hệ rời rạc và đứt gãy nhưng không như những bộ phim kiểu này, “Her” không công kích mặt trái của khoa học công nghệ mà khẳng định rằng: nhờ Samantha, Theodore đã thay đổi. Đó chính là điều khiến “Her” trở nên tuyệt vời vì mỗi chúng ta đều thấy bóng dáng của mình trong đó và dạy cho ta biết mở lòng hơn nữa với tình yêu. Vì không gì có thể thay thế được những động chạm da thịt thực sự, cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim đập sâu lắng và rõ ràng…

Her

Spike Jonze cùng với đạo diễn hình ảnh Hoyte Van Hoytema đã đưa gam màu hồng, một sắc thái đầy “nữ tính” vào từng khung hình của phim, trượt dọc trên những con đường đông đúc. Màu hồng, tưởng chừng chẳng thể nào tương xứng với sự cô đơn, nhưng lại giúp tính nữ được biểu đạt một cách trọn vẹn.

Một vài khoảnh khắc, người xem nhìn gam màu hồng tím, một thoáng ngụ ý về sự tồn tại của quá khứ trong tương lai. Thời gian có sự đàn hồi, nó đang xoay vần, đang trở lại để hâm nóng những cảm nhận chân phương, bình dị khi cuộc sống vẫn còn đơn giản. Qua đó, tình yêu của một người có trái tim mong manh, thuần khiết như Theodore, lại được thể hiện bằng sắc hồng nhạt của buổi bình minh ban sớm, như những vệt nắng trong veo, mịn màng chiếu xuyên qua các tán lá dọc đường mà Theodore hay đi dạo một mình.

Anh Nguyên