Home Gác sách Không phụ Như Lai, không phụ nàng: Tiếng vọng tình yêu vượt...

Không phụ Như Lai, không phụ nàng: Tiếng vọng tình yêu vượt thời gian

1128
Không phụ Như Lai, không phụ nàng

Hai ta sẵn sàng đợi nhau nơi địa ngục vô gián nhưng trước đó, hãy sống thật trọn vẹn bên nhau…

Không phụ Như Lai, không phụ Nàng (Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh) là một trong bộ ba cuốn tiểu thuyết nổi tiếng về đề tài Phật giáo của tác giả Chương Xuân Di.

Khi chưa đọc nó, ắt hẳn cái tựa ngồ ngộ này sẽ khiến bạn tưởng bở đây là câu chuyện về tình yêu giữa Đức Phật và một cô gái nào đó – hai chủ thể đối lập tưởng chừng như chẳng bao giờ có thể đứng cùng một hệ quy chiếu. Mặt khác tựa sách này cũng khơi dậy sự tò mò khiến bạn muốn tìm xem nhân vật “nàng” ở đây là ai, có hay không, là thực hay là mơ. Chỉ đến khi lật giở từng trang sách và đọc nó, bạn mới giật mình trước một cốt truyện biến hóa.

Không phụ Như Lai, không phụ nàng

Đúng như tên gọi, tác phẩm có nhắc đến Đức Phật và “nàng” nhưng ở đó không phải quan hệ tình yêu nam nữ như ta tưởng (cho dù trước khi đắc đạo, Đức Phật từng có gia đình, có vợ, có con). Câu chuyện tình yêu ở đây là một cõi sâu lắng, có hạnh phúc, có hy sinh, có niềm tin và đợi chờ giữa Kumarajiva (Cưu Ma La Thập) và nàng Ngải Tình. Và, Đức Phật và Nàng ở đây là sự lựa chọn, là vị trí của Phật Tổ và tình yêu trong Rajiva.

Kumarajiva là một nhân vật vĩ đại, một dịch giả nổi tiếng của Phật giáo. Ngải Tình là một cô nghiên cứu sinh ở thời hiện đại xuyên không để tìm hiểu về lịch sử.

Lần đầu gặp gỡ, nàng 24, ta 13.

10 năm sau gặp lại, ta và nàng cùng 24.

Lần thứ ba gặp lại, ta 35, nàng vẫn mãi trẻ đẹp như vậy, nàng 25.

Lần thứ tư, ngỡ là lần sau cuối, ta 53, nàng 30, nhưng đâu đó, vẫn là ước hẹn một ngày đoàn viên.

Ngải Tình – cô gái đến từ tương lai, hứa với lòng sẽ không xả lại bất kỳ cọng rác nào, không dính dáng đến bất kỳ người cổ đại nào. Vậy mà, nàng đã trao trái tim cho một người cách thời đại của mình đến 1650 năm. Bất chấp sức khoẻ của mình, gạt nước mắt để lại cha mẹ già, để được bên người mình yêu thương.

Rajiva – một chàng trai, từ nhỏ theo mẹ vào cửa Phật, nuôi mộng lớn trở thành danh sư, một lòng hướng về Phật Tổ, một lòng truyền bá lời Phật dạy cứu chúng sinh thoát khỏi trầm luân. Tình yêu không có lỗi, ta gặp nàng là nhân duyên, Phật Tổ đã cử nàng đến. Từ lúc gặp nàng, trái tim Rajiva đã tràn ngập hình bóng của nàng. Liệu Rajiva có cân bằng được giữa lý tưởng và tình yêu?

Không phụ Như Lai, không phụ nàng

Cả Rajiva và Ngải Tình đều biết chắc chắn rằng cho dù họ thay đổi như thế nào, bánh xe lịch sử vẫn sẽ quay, nhưng họ vẫn không ngừng cố gắng vì nhau. Họ sẵn sàng đợi nhau nơi địa ngục vô gián, nhưng trước đó, hãy sống với một tình yêu thật trọn vẹn cái đã.

Có thể nói, nếu như không có chuyến xuyên không đó, nếu như không xảy ra trục trặc kĩ thuật khiến nàng trở về quá khứ sớm hơn 500 năm so với dự kiến, thì có lẽ chàng cũng vẫn cứ là một nhân vật lịch sử, còn nàng thì  giống như bao người khác, hoặc có thể có một mối tình xuyên không với một vị vua chúa nào đó. Thế nhưng, Phật Tổ đã đưa nàng đến bên chàng như một lẽ tự nhiên. Duyên phận nhiều khi kỳ lạ như vậy đấy.

Trước mặt mọi người là một vị đại sư, nhưng trước mặt Ngải Tình, Kumarajiva cũng chỉ là một con người, cũng có “thất tình lục dục”, chẳng thể thoát nổi một chữ “tình”. Tình yêu giữa hai người thường đơn giản, nhưng cũng tỏa sắc bởi màu phong ba thi vị. Một chuyện tình không biết diễn tả bằng ngôn từ nào ngoài từ “đẹp”. Nó dạy người ta đừng nhầm lẫn tình yêu và cuốn hút nhất thời. Đã yêu thì hãy yêu làm sao cho đến cùng trời cuối đất.

Đàn ông và phụ nữ tình cờ gặp gỡ, nảy sinh tình cảm, giai đoạn đó người ta gọi cuốn hút. Cuốn hút là sức hấp dẫn nhục dục, nó sẽ tan rất nhanh. Nhưng yêu là thứ tình cảm chứa đựng cả rung động của tâm hồn và khao khát nhục cảm. Khi người ta yêu, lý trí trở nên bất lực, mọi buồn vui hạnh phúc và đau khổ đều nảy sinh từ đó. Rồi người ta muốn được có nhau, muốn được hãnh diện về nhau, đón nhận nhau, thương nhớ nhau, tha thứ cho nhau, hạnh phúc vì nhau.

Nhưng đó chưa phải giới hạn cao nhất của tình yêu, giới hạn cao nhất là sống bên nhau. Tình yêu cuồng nhiệt đến đâu rồi nước chảy hoa trôi, cũng sẽ trở nên bình lặng. Hai con người nương tựa vào nhau, sống bên nhau cho tới khi đầu bạc răng long, đó mới là sự gắn kết bền chặt, mãi mãi.

Không phụ Như Lai, không phụ nàng

Dưới bỏ bọc của cuốn sách ngôn tình, “Đức Phật và nàng” thật sự là những chiêm nghiệm tỉ mỉ về kiếp người, về nhân sinh, về tình yêu và sự vô thường. Tác phẩm chứa đựng vô vàn tri thức quý báu và hiếm có về lịch sử triều đại nhà Nguyên – Mông Cổ, về lịch sử phật giáo Tây Tạng, về cuộc đời của ngài Kumarajiva – người đã có công rất lớn trong việc dịch thuật từ tiếng Phạn sang tiếng Hán các bộ kinh vĩ đại.

Chương Xuân Di là người có hiểu biết rộng và có những cái nhìn sâu sắc nên khi đọc bạn có cảm giác mình đang là người chứng kiến, người trải qua những thăng trầm cảm xúc của nhân vật. Thậm chí khiến bạn xúc động tới mức phải nghẹn ngào, nước mắt rơi mà bạn không biết, trái tim quặn đau như chưa bao giờ bị đau như thế, là cảm giác ngọt ngào thăng hoa khi nhân vật hạnh phúc.

Tự tàm đa tình ô phạm hành,

Nhập sơn hựu khủng ngộ khuynh thành.

Thế gian na đắc song toàn pháp,

Bất phụ Như Lai bất phụ khanh?

Như Lai và nàng, cả hai đều không phụ…

Một câu chuyện có kết thúc tốt đẹp nhưng lại khiến người ta phải day dứt khôn nguôi.

Mỹ Phương