Home Ga phim Lưng chừng đời qua bộ phim “A Monster Calls”: Con muốn mẹ...

Lưng chừng đời qua bộ phim “A Monster Calls”: Con muốn mẹ đừng đi!

3224
Lewis MacDougall portraiys Connor in "A Monster Calls." (Quim Vives/Focus Features)

Phim A Monster Calls (tựa Việt: Lời thỉnh cầu quái vật) khiến người xem lặng mình trước những cảm xúc lắng đọng, những suy tư sâu thẳm trong đời. Nhưng, bộ phim này không khiến người ta bi lụy, ngược lại giúp họ mạnh mẽ hơn. Ai rồi cũng có lúc đứng bên “lưng chừng đời”, quá lớn để trở thành trẻ con nhưng cũng quá nhỏ để trưởng thành.

Dựa trên tiểu thuyết kỳ ảo cùng tên của Patrick Ness, phim A Monster Calls không đơn thuần mang tính giải trí, mà thật sự đây là câu chuyện về sự trưởng thành qua thế giới kinh ngạc của nghệ thuật, tính người, và trẻ thơ.

A Monster Calls

Bộ phim này, có lẽ là “món quà” cho gia đình. Người lớn xem sẽ khóc, sẽ bức bối ở nhiều chi tiết. Nhưng chính cái cảm giác “nửa vời” ấy mới là điều khiến người xem khó rời mắt. Một bộ phim có sức nặng không chỉ ở nội dung mà còn cả hình thức biểu đạt đẹp mắt.

A Monster Calls kể về hành trình “đối diện sự thật” của cậu bé 13 tuổi tên Conor sống với mẹ, chứng kiến cảnh bà ấy đau đớn với căn bệnh ung thư. Ngày kia, bệnh tình của mẹ Conor trở nặng. Conor không còn cách nào khác ngoài cầu cứu “quái vật”.

Thông qua các hình vẽ, giấc mơ, trí tưởng tượng, Conor vô tình triệu hồi Người cây. Và hằng đêm, đúng 12 giờ 07 phút, Người cây lại xuất hiện và kể cho Conor nghe những câu chuyện kỳ bí, nghiệt ngã. Nhưng chính Conor cũng không ngờ, đích đến của những câu chuyện ấy lại chính là cuộc đời thực của cậu.

Với những phân cảnh đầy tính nhân văn giữa hai mẹ con, những xung đột bà cháu, tan vỡ gia đình… Bộ phim thật sự lấy đi nước mắt của nhiều người. Cái đẹp nhân văn là “điểm nhấn” khiến cho bộ phim kỳ ảo mang tầm triết lý, và không bị “lậm” kỹ xảo.

A Monster Calls

Một điều khiến chúng ta thêm yêu bộ phim, đó là diễn xuất Conor xuất sắc của Lewis MacDougall – khi đóng vai này mới 12 tuổi. Lewis thật sự sẽ làm người xem kinh ngạc với lối diễn xuất biến hóa: sự đau đớn dằn xé, sự trầm cảm đến giải tỏa, sự rắn rỏi lắm lúc mong manh,… đa cảm như một người lớn, đã nếm trải nghiệt ngã cuộc đời.

Đâu đó ở Lewis MacDougall khiến người ta chợt nhớ đến tài năng diễn xuất của James McAvoy – người cũng sở hữu “đôi mắt biết nói”, chỉ có điều đôi mắt của Lewis màu nâu nhạt, còn James có đôi mắt xanh.

Trải qua thời gian chứng kiến người mẹ bị bệnh nan y, Conor cuối cùng đã chấp nhận buông tay bà ấy. Cậu ấy đã chấp nhận nhảy xuống “vực thẳm” của nỗi mất mát. Câu nói “Mẹ đừng đi, đừng đi!” – tuy giản đơn nhưng khiến người ta giật mình. Có lẽ ngay lúc ấy, Conor 13 tuổi, đã trưởng thành. Cậu đã nhận ra rằng, ai rồi cũng phải tự đi trên con đường của mình mà không có người thân bên cạnh. Cái chết là điều hiển nhiên, chỉ khác sớm hay muộn.

A Monster Calls

Có lẽ, ai cũng có một con “quái vật” ở bên cạnh. Đôi khi chúng ta vô tình triệu hồi nó mà không hề hay biết. Và ngày ngày, chúng ta trò chuyện với nó như cách chúng ta đối diện với chính mình.

“Và nếu một ngày, con nhớ lại và cảm thấy ân hận vì đã giận dữ đến nỗi chẳng muốn nói chuyện với mẹ, thì Conor, con phải biết rằng, như vậy cũng không sao cả. Không sao hết. Mẹ biết mà. Mẹ biết hết đó. Mẹ biết hết những điều con muốn nói dù rằng con chẳng hề nói ra, hiểu không?”

A Monster Calls

Không chỉ dừng lại ở “sự thật” ấy, A Monster Calls còn gợi xa hơn thế. Một lần nữa, thế giới tưởng tượng là “liều thuốc” cho tâm hồn, rằng có nhiều điều mà ngay cả người lớn không thể thấy. Và chúng ta luôn lớn lên giữa mơ và thực, giữa lưng chừng bí ẩn về thế giới.

Nếu Conor và mẹ cậu ấy là hiện thân cho sự tự do thì bà của Conor và cha cậu ấy là hiện thân cho khuôn phép. Nhưng rồi dẫu có đối lập, hai thái cực ấy vẫn tương quan. Cuối cùng bà của Conor cũng đã chấp nhận sự thật rằng, Conor phải được lớn lên bởi con người của chính cậu ấy. Bà ấy giao cho cậu ấy “chiếc chìa khóa” bước vào căn phòng bí mật. Như thể trao cho Conor quyền được tự do, tiếp bước đam mê của mẹ.

A Monster Calls

A Monster Calls được dệt nên bởi những gam màu trầm mặc có phần u ám, cái lạnh của những ngày mây đen nhiều gió và cây thủy tùng đứng tuổi. Có lẽ, cái lạnh này sẽ khiến trái tim người xem thêm buốt. Nhưng bù lại, nước mắt của các nhân vật hay của chính bạn, sẽ hong lên ấm áp.

Điểm trừ duy nhất của A Monster Calls là mạch phim đôi chỗ hơi vấp, nhưng đó có thể là “điểm trừ” cho chúng ta vì khó bắt kịp bộ phim. Bộ phim đậm chất phâm tâm học sẽ khiến các bạn “chơi vơi”. Nhưng đây là một bộ phim đáng xem trong cuộc đời quá khổ của chúng ta, và cả những cuộc đời nở muộn. Vì ở A Monster Calls, mọi thứ là lưng chừng nhưng cũng là tận cùng.

Hoài Bảo