Home Ga phim Phim cảm động về nàng geisha 40 năm lang thang chờ đợi...

Phim cảm động về nàng geisha 40 năm lang thang chờ đợi một người mãi không về

6694
geisha

Với khuôn mặt dày cộp phấn trắng xóa và bộ váy diêm dúa cũng mang màu trắng tinh khiết, bà cụ với cuộc sống bí ẩn này đã trở thành một hình ảnh quen thuộc, một huyền thoại sống vô cùng gần gũi đối với người dân Yokohama, mặc dù chẳng ai thực sự biết rõ về bà.

Người phụ nữ bí ẩn tại tỉnh Yokohama

geisha
Là một huyền thoại đường phố của Yokohama nhưng chẳng một ai biết rõ về thân thế và cuộc đời của bà Mary.

Người ta có thể bắt gặp bà đứng lặng lẽ bên ngoài trung tâm thương mại Matsuzakaya tại quận Isezakicho trong những mùa lễ hội địa phương. Có khi họ lại thấy bà trong cùng bộ váy diêm dúa màu trắng và lối trang điểm đậm đặc trưng đang đứng gần thang máy của tòa nhà GM. Bà kiếm sống qua ngày bằng những đồng tiền boa ít ỏi nhờ bấm thang máy cho mọi người.

Đến khi đêm xuống, bà gục đầu bên cạnh túi hành lý và ngủ trên hành lang của tòa nhà. Đôi lúc bà ngồi gật gù trên chiếc ghế gỗ với dòng chữ nửa Hoa nửa Nhật được khắc lên mặt ghế: “Tôi yêu bà Meri”.

geisha
Chiếc ghế được khắc dòng chữ “Tôi yêu bà Meri”.

Những hình ảnh này nằm trong bộ phim tài liệu đã giành được giải thưởng vào năm 2006 của đạo diễn Takayuki Nakamura về một huyền thoại sống quen thuộc đối với tất cả người dân tại Yokohama với tên gọi: Yokohama Mary.

Hàng thập kỷ qua, bà Mary đã trở thành một nhân vật đường phố nổi tiếng đối với những người sống tại Yokohama. Có thể nói không ít người từng một lần được nghe câu chuyện về Mary, cũng có người từng bắt gặp bà trên đường nhưng gần như không một ai biết được bà là ai, bà đến từ đâu hay cuộc sống của bà như thế nào.

geisha
Bà Mary khi còn trẻ.

Một số người nói ngày xưa bà là một cô gái “pan-pan”, một từ để chỉ về các cô gái làm nghề mại dâm phục vụ cho lính Mỹ thời quân đội Đồng Minh còn chiếm đóng Nhật Bản. Ngoài ra, chẳng còn thông tin nào khác về cuộc đời của Mary.

Không ai biết lai lịch thật sự của Mary nhưng vào thời còn trẻ, bà được biết đến không chỉ là một người có gương mặt xinh đẹp, mà còn rất tài giỏi. Không những biết đàn dương cầm, viết chữ thư pháp mà còn nói được cả tiếng Anh. Ở thời điểm đó, bà từng là một hoa khôi có tiếng của khu phố làng chơi.

Cô đơn chờ một vị khách mãi không trở lại

Năm 1954, khi ở độ tuổi 33, bà vẫn rất nổi tiếng là một mỹ nhân nhận được sự ngưỡng mộ của không ít người. Thậm chí, nhiều người ở thời điểm đó còn gọi bà là Kōgō heika – Hoàng Hậu bệ hạ. Dù vậy, bà vẫn không tỏ ra kiêu ngạo mà còn rất được yêu mến vì gặp ai cũng chào hỏi bằng thái độ niềm nở. Trong lúc này, Mary đã đem lòng yêu một sĩ quan người Mỹ, sau đó, bà đi theo ông tới thành phố Yokosuka.

geisha
Người phụ nữ này vẫn làm công việc của mình bất chấp thời gian.

Khi chiến tranh kết thúc, sĩ quan người Mỹ mà bà đem lòng yêu đã rời khỏi Nhật để về Mỹ. Ngày ấy, tại sân ga Mary tiễn người yêu đi xa. Nhiều người kể lại rằng bà và người sĩ quan đó đã ôm hôn nhau thắm thiết. Mary chạy theo để tiễn người yêu rồi cho đến khi tàu đi xa hơn, bà đã đứng lại và cất tiếng hát. Cảnh tượng rất đỗi đau lòng này đã thu hút được không ít người đứng nghe và chua xót cho bà.

Từ đó về sau, người ta luôn bắt gặp hình ảnh Mary xuất hiện trên những con đường ở Yokohama vì lời hứa quay trở về của vị sĩ quan Mỹ nọ. Thời gian sau đó, bà đến gần khu vực của một quán bar nổi tiếng nhất Yokohama lúc bấy giờ để kiếm khách. Đến khi Negishiya bị đốt trụi, bà cũng không còn kéo khách được nữa, nhà cũng chẳng còn nên Mary vẫn tiếp tục lang thang trên những con đường ở Yokohama.

Bộ phim tài liệu về cuộc đời Yokohama

Đạo diễn Takayuki Nakamura lần đầu tiên gặp bà Mary khi ông chỉ là một học sinh trung học. “Tôi đã vô cùng sốc”, Nakamura nói. “Mặt bà ấy được bôi trắng xóa và cứng đờ. Nhìn từ xa tôi cứ tưởng bà là một bức tượng. Sau lần ấy, tôi cũng nhiều lần gặp bà trên đường phố”.

Năm 1995, bà Mary đột nhiên không còn xuất hiện nữa. Người dân địa phương nghĩ rằng bà đã chết vì tuổi già hoặc có khi bà quay về quê sinh sống. Không một ai biết bà đã đi đâu. Cũng từ lúc này, Nakamura bỗng cảm thấy tò mò muốn biết được nhiều hơn về bà Mary. Ông bắt đầu hành trình tìm kiếm, thu thập tài liệu về biểu tượng văn hóa và đường phố nổi tiếng của Yokohama. “Tôi bắt đầu đơn giản chỉ vì tò mò. Tôi thật sự muốn biết nhiều hơn về con người của Mary”, Nakamura nói.

geisha
Bà Mary tại Kanagawa vào những năm 1990.

Nakamura đã dành ra nhiều năm trời tìm hiểu về lịch sử của Yokohama từ thuở sơ khai cho đến khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc cũng như khoảng thời gian mại dâm trở thành một nghề phổ biến và công khai tại đây. Nakamaru cho biết, rất có thể, bà Mary đã từng sinh sống và hành nghề tại Yokohama. Ông đã tìm được một số người địa phương từng gặp gỡ hoặc biết về sự tồn tại của Mary. Họ không chỉ tiếp xúc với bà mà còn từng tìm mọi cách để giúp cho cuộc sống của bà thoải mái hơn. Một trong số đó có nam ca sĩ Ganjiro Nagato.

Mặc dù từng nghe tin đồn về Mary nhưng mãi đến năm 1991, Nagato mới có cơ hội gặp được bà. Lần tình cờ đó, bà Mary đang đứng trước cửa nhà hát nơi Nagato biểu diễn. Ông nhận ra ngay bà là ai và gửi tặng bà một vé mời vào bên trong xem ca nhạc. Sau khi Nagato biểu diễn, bà Mary đã bước lên sân khấu để tặng ông một món quà nhỏ. Tiếng vỗ tay của khán giả như nổ tung cả rạp hát, Nagato biết, đó là tràng vỗ tay dành tặng cho bà Mary bởi rõ ràng, tất cả mọi người đều biết bà nổi tiếng đến mức nào.

geisha
Cả cuộc đời nổi tiếng của bà Mary chỉ là những lời đồn đoán mập mờ và những câu chuyện không rõ thực hư.

Mary không bao giờ quên cảm ơn những người đã giúp đỡ bà và luôn trả ơn với một món quà nhỏ hoặc một bức thư viết tay đẹp đẽ được ký dưới bút danh Yukiko Nishioka.

Nhiều người khác cũng rất sẵn lòng giúp đỡ bà Mary bằng nhiều cách. Emiko Fukunaga, một người làm trong tiệm mỹ phẩm đã giúp bà tìm một loại phấn trắng để trang điểm có thể dễ dàng làm sạch bằng nước. Kimiko Yamazaki, chủ cửa hiệu giặt là đã đồng ý cho bà Mary cất quần áo trong tiệm của mình và để bà thay đồ bất cứ lúc nào cần thiết. Tatsu Yuda, một người thợ làm đầu thì lại thường giúp bà chải đầu, tạo kiểu tóc.

geisha

Hàng thập kỷ trời, thành phố và người dân Yokohama đã quá quen thuộc với sự tồn tại của bà Mary. Tuy nhiên trong quá trình thu thập tài liệu, Nakamura lại phát hiện rằng, thời gian trôi qua, cũng chính người dân tại thành phố này lại quay lưng lại với bà.

Có lẽ từ sau năm 1990, thế hệ sau chiến tranh đã có cái nhìn khác nên những người phụ nữ như Mary đã không còn chỗ đứng ở Yokohama như trước nữa. Từ một người phụ nữ được yêu quý và ngưỡng mộ của những ngày trước, Mary trở thành nỗi chán ghét của những người xung quanh. Họ cảm thấy phiền hà vì sự xuất hiện của Mary, chán ghét, xa lánh bà, thậm chí bà phải dùng những bộ tách trà riêng trong tiệm ăn vì không ai dám động đến những thứ bà đã dùng.

Có thể nói là nơi nào có Mary là nơi đó không có mọi người, vì thế rất nhiều nơi ở Yokohama đều cấm bà vào cửa. Khi nhận được những lời trách cứ, đuổi mắng đó, bà không tức giận, không chút oán trách mà chỉ ngậm ngùi, lặng lẽ bước đi.

Nhưng khi ở khoảng thời gian tuyệt vọng nhất, bà vẫn nhận được sự quan tâm, giúp đỡ từ một số người. Ông chủ nhà đã cho bà một băng ghế ở góc khuất hành lang để ngủ, đây là nơi duy nhất bà có thể nghỉ ngơi trong khi đâu đâu cũng xua đuổi mình. Chủ tiệm cà phê thì dành riêng một bộ tách để Mary có thể dùng mà không phải nhận sự phản đối từ những người khách của quán.

geisha
Đêm xuống bà lại tìm một góc trong tòa nhà để nghỉ chân.

Mary qua đời vào tháng Giêng năm 2005 ở tuổi 83. Nhiều người cho đến nay vẫn nhắc đến Mary như là một phụ nữ bí ẩn – là một phần không thể tách rời ở thành phố Yokohama. Là đại diện của những người vô gia cư, làm những công việc không được xã hội chấp nhận ở Yokohama. Nhưng chính Mary đã trở thành niềm cảm hứng cho những người đồng cảnh ngộ, cũng như là cảm hứng sáng tác nghệ thuật ở thời điểm sau này.

“Đối với tôi, Mary chính là Yokohama”, Nakamura nói. “Bà chính là gốc rễ tạo nên ý nghĩa của Yokohama trong lòng tôi”.

Trải Lam (theo japantimes)