Home Gác sách Rừng Na Uy

Rừng Na Uy

37
Rừng Na Uy

Gần đây mình vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết “Rừng Na Uy” của Murakami Haruki. Có lẽ đây là cuốn tiểu thuyết buồn nhất mà mình từng đọc, nên cũng viết ít dòng để nói về nó.

Tựa đề của cuốn tiểu thuyết được lấy từ cảm hứng từ Ca khúc “Norwegian Wood” của The Beatles.

1/ Lời bài hát “Norwegian Wood”

“I once had a girl

Or should I say she once had me

She showed me her room

Isn’t it good Norwegian wood?

She asked me to stay

And she told me to sit anywhere

So I looked around

And I noticed there wasn’t a chair

I sat on the rug biding my time

Drinking her wine

We talked until two and then she said

“It’s time for bed”

She told me she worked

In the morning and started to laugh

I told her I didn’t

And crawled off to sleep in the bath

And when I awoke I was alone

This bird had flown

So I lit a fire

Isn’t it good Norwegian wood?”

Bài hát kể về mối quan hệ vụng trộm giữa người nam và người nữ. Khi người nhân tình nữ mời người nam đến nhà chơi thì người nữ khoe với người nam đồ nội thất trong nhà.

Những món đồ nội thất được làm từ gỗ thông rẻ tiền, và người nữ dùng từ mỹ miều Gỗ Na Uy (Norwegian Wood) để nói về chúng: “Gỗ Na Uy thật tốt, đúng không?”.

Cô gái mời người nam ngồi xuống, tuy nhiên đồ nội thất trong nhà lại không có chiếc ghế nào. Người nam ngồi xuống tấm thảm trong phòng, cả hai cùng trò chuyện quên thời gian, vui đùa và uống rượu vang đến hai giờ sáng.

Sáng hôm sau, khi thức giấc thì người nữ biến mất, để lại người nam một mình. Người nam tức giận nên nổi lửa, đốt tất cả đồ nội thất trong nhà. Và khi đó một lần nữa người nam nhắc lại: “Gỗ Na Uy thật tốt, đúng không?”

2/ Mối tương quan giữa cốt truyện Rừng Na Uy và bài hát Norwegian Wood

Một cuốn tiểu thuyết có nhiều lớp bề sâu như Rừng Na Uy thì có lẽ sẽ có nhiều góc nhìn, cảm nhận khác nhau và có nhiều nhiều cái để thích. Tuy nhiên cá nhân mình cái thích của cuốn tiểu thuyết này là cách tác giả lồng ghép nội dung của ca khúc vào cuốn tiểu thuyết.

Có lẽ trong cuốn tiểu thuyết thì nam chính Watanabe Toru là người nữ còn Naoko là người nam trong ca khúc Norwegian Wood. Những bức thư mà Watanabe Toru gửi cho Naoko là những đồ nội thất trong nhà. Những thứ mộc mạc, nhìn đẹp đẽ và cho Naoko thấy được thế giới quan của Watanabe Toru.

Tuy nhiên những ngôn từ đẹp đẽ của Watanabe Toru dù mỹ miều, đẹp đẽ đến thế nào đi nữa, thì nó cũng giống như những đồ nội thất trong nhà xuất hiện trong ca khúc của the Beatles. Không có chiếc ghế nào ở trong căn nhà đó, thứ mà Watanabe Toru dành cho Naoko chỉ là một tấm thảm.

Và rồi ở cuối câu truyện, Naoko trước khi tự sát đã đốt hết những bức thư của Watanabe Toru, có lẽ như là cách mà nam chính trong Norwegian Wood giận giữ đốt những đồ nội thất trong nhà.

Rừng Na Uy

3/ Rừng Na Uy hay Gỗ Na Uy

Có lẽ sẽ có rất nhiều người thắc mắc về cụm từ Rừng Na Uy từ đâu ra. Rõ ràng câu chuyện xảy ra ở Nhật Bản và cũng không không có khu rừng nào tên là Na Uy trong đó.

Khi ca khúc “Norwegian Wood” của the Beatles đến Nhật Bản thì có nhiều bản dịch khác nhau và gây nhiều tranh luận trong cộng đồng, vì về nghĩa dịch thì Norwegian Wood phải là ノルウェーの木材 (Gỗ Na Uy) chứ không phải là ノルウェーの森 (Rừng Na Uy). Bản chất là chữ Rừng Na Uy là cách dịch sai nghĩa nhưng về tổng thể nội dung bài hát, những sự lạc lối trong tâm trí của nhân vật thì cụm từ Rừng Na Uy (ノルウェーの森) lại phù hợp hơn và được đông đảo mọi ngừơi chấp nhận.

Ở thời điểm khi cuốn tiểu thuyết gần hoàn thành thì Murakami Haruki có hỏi ý kiến vợ của ông, lúc đó vợ ông đã trả lời “Chẳng phải Rừng Na Uy cũng được sao?”. Và cuối cùng nó đã trở thành tên chính thức của cuốn tiểu thuyết.

4/ Sự lạc lối

Câu thoại mà mình thích nhất có lẽ là câu thoại xuất hiện ở trang cuối cùng mà Midori nói với Watanabe Toru:

“Bạn, đang ở đâu vậy?” (あなた、いまどこにいるの)

Ở thời điểm mà Watanabe sau khi chào tạm biệt Reiko, tự bản thân suy nghĩ mọi chuyện đã kết thúc và quyết định sẽ sống hạnh phúc cùng với Midori. Khi gọi điện cho Midori, thì Midori đã hỏi: “Bạn, đang ở đâu vậy?” (あなた、いまどこにいるの). Có lẽ nó giống như lời thoại nội tâm của Watanabe Toru dành cho chính mình.

Con người ta khi tưởng chừng như đã quyết định rõ ràng con đường của mình, thì lại chính là lúc con người ta lạc lối nhất.

Đặng Vinh Quang