Home Guu chất Tâm sự của nhiếp ảnh gia dành 12 năm chụp một khung...

Tâm sự của nhiếp ảnh gia dành 12 năm chụp một khung cửa sổ cô đơn

406
khung cửa sổ

Mỗi thứ trên đời đều có câu chuyện riêng của mình và chiếc khung cửa sổ, tưởng trừng vô tri vô giác này cũng có một cuộc đời với đầy đủ những cung bậc cảm xúc khác nhau.

Mỗi bức ảnh như một câu chuyện của khung cửa sổ trong suốt 12 năm, bốn mùa với bao nhiêu đổi thay. Nó đã được đăng tải trên trang Boredpanda, gồm album ảnh một khung cửa sổ, kèm theo chia sẻ của nhiếp ảnh gia về cảnh tượng quen thuộc mà anh được nhìn thấy mỗi ngày.

Tôi sống ở Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ hơn 24 năm qua. Hiện công việc của tôi là một luật sư, kiêm nhiếp ảnh gia. Đây là khung cửa sổ mà tôi vẫn nhìn thấy mỗi ngày, nằm đối diện phòng ngủ của tôi. Chính vì thế, tôi chỉ có thể nhìn thấy nó từ góc này. Như tôi đã nói, suốt 12 năm ròng, tôi nhìn thấy nó mỗi ngày, thay đổi theo thời gian…

Trong thời gian ấy, tôi thường xuyên đăng hình khung cửa lên mạng và nó đã thu hút được sự chú ý của rất nhiều người. Đã có 2 nhà xuất bản sử dụng nó làm bìa sách và một bức từng xuất hiện trong triển lãm. Một ngày kia, người chủ của tòa nhà ấy quyết định phá nó đi để xây một tòa nhà mới. Và tôi đã cố gắng chụp được bức ảnh cuối cùng…“.

Không hiểu sao, nhiều người sau khi xem xong album ảnh và nghe câu chuyện của anh chàng trên cũng thấy nghẹn ngào, như thể một điều gì đó quan trọng đã ra đi mãi mãi. Hình ảnh khung cửa cô độc, trầm mặc qua năm tháng thực sự khiến nhiều người thấy chút nhói lòng khi nó không còn nữa.

khung cửa sổ
Nét quyến rũ của khung cửa đỏ vào những ngày nắng hanh…
khung cửa sổ
Có khi xanh rờn như một gương mặt cũ kỹ, lạnh lẽo đến tê tái.
khung cửa sổ
Lất phất những hạt tuyết tan nhanh giữa ngày đông…
khung cửa sổ
Rồi đâu đó có bóng người ẩn khuất, chẳng thể gọi tên ai.
khung cửa sổ
Và cơn bão tuyết vuốt qua để lại cảm giác ớn lạnh…
khung cửa sổ
Rồi lại trở về với gương mặt trầm mặc, chất chứa một nỗi niềm riêng.
khung cửa sổ
Có khi hoang dại, trống không…
khung cửa sổ
Và âm u chẳng thấy một bóng…
khung cửa sổ
Có lúc như được “tô son” trên gượng mặt rỉ màu thời gian…
khung cửa sổ
Rồi cứ thế lớp phấn bay đi, để lại gương mặt sờn chai sạn…
khung cửa sổ
Có khi lưu luyến một điều gì đấy, đườm đượm sắc đỏ dụ tình yêu.
khung cửa sổ
Và rồi cứ thế năm tháng trôi đi trên nền xám xịt…
khung cửa sổ
Những trở về của bóng dáng ngày xưa… vẫn một lụa trắng trên nền đỏ thẩm.
khung cửa sổ
Và cả hạt tuyết lăn tăn chơi đùa, như thể giọt nước trên mí mắt…
khung cửa sổ
Sau tất cả, chỉ còn là dĩ vãng, những nỗi đau hoang tàn chìm vào quá khứ…

Có lẽ, vạn vật trên thế gian này đều có câu chuyện của riêng nó, và chúng ta cũng vậy. Tuy nhiên dù câu chuyện đó thế nào, buồn vui ra sao, huy hoàng hay điêu tàn, khởi sinh hay kết thúc… thì vẫn không ai trong số chúng ta thoát khỏi quy luật của thời gian, sự dằn vặt của ký ức và trông đợi về tương lai.

Điều đó khiến chúng ta tiếc nuối nhưng lại cho mỗi người nhận ra ý nghĩa tồn tại, biết trân quý mọi khoảnh khắc trong đời.

Trần Phong (theo Boredpanda)