Home Trạm đời Thành viên “hụt” của nhóm SNSD và nỗi ám ảnh của idol...

Thành viên “hụt” của nhóm SNSD và nỗi ám ảnh của idol Hàn Quốc

307
nhóm SNSD

Lắng nghe tâm sự của Stella Kim – thành viên “hụt” của nhóm nhạc nữ Girls’ Generation, có lẽ bạn sẽ hiểu hơn về những áp lực mà nghệ sĩ Hàn phải chịu đựng nếu muốn thành công ở ngành giải trí.

nhóm SNSD

Chuyện của Stella thật ra rất thường, thường đến mức hầu như trong cuộc sống chẳng mấy ai để ý những ảnh hưởng tiêu cực của một nền văn hóa đại chúng tôn vinh vẻ đẹp không tưởng nó có thể nghiêm trọng đến mức nào lên cả sức khỏe vật lý lẫn tâm lý của con người.

Dưới đây là chia sẻ của Stella Kim trong chương trình The Real Talk với nhan đề Sundays With Stella.

Tôi sinh ra ở Seoul và sang Mỹ sống từ năm bốn tuổi. Mùa hè nào tôi cũng về thăm nhà và một năm nọ thì tôi được mời dự tuyển vào một công ty giải trí lớn của Hàn Quốc. Tôi trúng tuyển, và họ muốn tôi ký hợp đồng để gia nhập một nhóm nhạc nữ ở Hàn Quốc – một nhóm mà hiện giờ đang rất là thành công.

Vậy là tôi thực tập dưới trướng công ty ấy trong suốt khoảng 4, 5 năm, nhưng bố mẹ tôi không thật sự muốn tôi đi theo con đường giải trí, nên kết quả là tôi phải đi đi về về rất nhiều. Tôi sang Hàn Quốc vào kỳ nghỉ đông và hè, sau đó đến mùa khai trường thì lại tiếp tục bay về đây để đi học. Kỳ nghỉ nào tôi cũng quay lại Hàn Quốc cả, và đến năm 2007 thì nhóm nhạc nữ ấy, nhóm Girls’ Generation được lên kế hoạch ra mắt công chúng nhưng bố mẹ tôi thì… Họ không thay đổi ý kiến và họ không muốn đặt bút ký hợp đồng.

Ừ thì, ý tôi là, tôi có bay đi bay lại, nhận vài công việc làm người mẫu nho nhỏ nhưng chuyện gia nhập làng giải trí vẫn cứ quẩn quanh trong đầu tôi. Cho nên sau khi tốt nghiệp đại học thì việc tôi làm ngay là quay về Hàn Quốc. Tôi có vài cuộc gặp mặt thảo luận với nhiều công ty khác nhau, và công ty thứ hai đồng ý nhận tôi, lại là một công ty giải trí lớn khác nữa. Vậy là tôi được cử đi học vài lớp diễn xuất và họ thật sự là đã đưa hợp đồng cho tôi ký – lúc đó tôi thành niên rồi, có thể tự ký được. Nhưng vì lý do nào đó, lúc ấy tôi không thể nào đặt bút ký được… Tôi cảm thấy, như là, mình đã lớn qua khỏi cái thời kỳ đó rồi vậy. Vậy là tôi quay lại Mỹ và ừ, đây là tôi của hôm nay.

Khi tôi còn là một cô bé thực tập sinh ở Hàn Quốc, hằng tuần công ty đều tổ chức các buổi – gọi là “quay hình hồ sơ”. Mấy buổi đó chính là, người ta bắt bạn đứng theo những góc khác nhau, rồi chụp nhiều shot khác nhau của bạn, rồi người ta sẽ góp ý với bạn là “Ồ, góc này trông em kỳ quá”, hoặc là “Góc này trông em hơi bị mập nè”, “Quay qua bên này chút nữa”. Một chuyện khác nữa là họ sẽ bắt chúng tôi, những người hơi nặng cân hơn một chút, đứng xếp hàng, tuần tự bước lên bàn cân, và họ sẽ hô to cân nặng của từng người trước toàn thể các thực tập sinh khác, nữ có, nam có. Và nếu mà cân nặng của bạn không giảm xuống so với tuần trước, thì bạn sẽ bị chửi thậm tệ…

nhóm SNSD

Tôi nhớ rõ cái cảm giác là tôi cảm thấy thật sự bị sốc, vì tôi lớn lên ở Mỹ và tôi luôn luôn, bạn biết đấy, tôi lớn lên trong một nền văn hóa mà bạn lẽ ra phải đón nhận bản thân và cân nặng chẳng qua, ừ, chỉ là một con số thôi mà. Nhưng thế giới giải trí của Hàn Quốc thật sự rất… tính cạnh tranh của nó rất khủng khiếp, và tất cả các cô gái đều gầy – gầy như que tăm ấy, và khi mà mình cứ luôn luôn bị so sánh với họ, với những người tốt hơn, những người xinh hơn… Tôi nghĩ đó chính là lúc mà tôi muốn tìm một cái lỗ để trốn biệt trong đó, khi mà tôi không thể nào đạt được chuẩn mực mà mọi người đặt ra, và ừ, đó cũng chính là lúc nội tâm tôi bắt đầu nảy sinh những vấn đề kéo dài đến tận sau này.

Một việc đáng nhớ nữa là tôi thường hay ghé bác sĩ da liễu ở Hàn Quốc để, bạn biết đấy, xin dưỡng da vì da tôi rất dể nổi mụn. Và bác sĩ sẽ luôn luôn, kiểu như là, khuyên tôi là “Ồ, sao em không thử tiêm chất làm đầy ở đây nhỉ?” hay là “Có loại phẫu thuật này có thể khiến mặt em trông nhỏ hơn này” hoặc là “Sao em không thử nâng cánh mũi kiểu này này, làm cho nó trông cao hơn?” và những câu đại loại như thế. Tôi nhớ là ban đầu thì tôi cảm thấy thật, ừ, thật là quá kỳ lạ, cái ý tưởng là mình phải động chạm chỉnh sửa gương mặt mình để trông xinh đẹp hơn trong mắt người khác, nó thật quá xa lạ với tôi.

Nhưng qua thời gian thì, tôi nghĩ là những thứ như thế nó dần dần tẩy não bạn và tôi bắt đầu suy nghĩ là “Ồ, hay là mình nên thử cái đó” hoặc là “Làm vậy cũng được mà, mọi người đều làm đấy thôi”. Nhưng ừ, cuối cùng thì tôi vẫn không nhượng bộ và tôi nhận ra là nó không đáng để mình phải làm vậy.

Khi tôi quay về Mỹ, ý tôi là khi tôi vào đại học, tôi đỗ vào NYU (New York University) và tôi nghĩ là với mọi người, vào đại học giống như là một khởi đầu mới vậy. Mình sẽ gặp gỡ nhiều bạn bè mới, và dù có ra sao thì, bạn biết đấy, mình có thể thay đổi bản thân và lột xác hoàn toàn thành một con người mới. Đó chính xác là cảm giác của tôi bởi vì suốt thời cấp ba, suốt thời cấp hai, suốt khoảng thời gian liên tục bay đi bay lại về Hàn Quốc, tôi luôn có cảm giác mình phải đóng vai hai, ba con người cùng một lúc. Phải làm từng ấy việc, quay lại Mỹ thì cố gắng vùi đầu vào việc học, lúc sang Hàn thì phải trở thành một người cực kỳ năng động, bạn biết đó, ở Hàn tôi là trung tâm của sự chú ý, có người make up riêng, có người giúp tôi thay đồ, vân vân… Cho nên, việc mỗi năm cứ phải liên tục thích ứng với những môi trường và tình huống khác nhau, ừ, thật sự là rất khó khăn.

Nhưng mà, khi vào đại học tôi thật sự nghĩ là, tôi có thể là một cô gái hoàn toàn mới. Tôi muốn kết bạn mới, tôi ra ngoài nhiều hơn, gặp gỡ nhiều người hơn và tham gia nhiều câu lạc bộ lắm nhưng tôi nhanh chóng nhận ra là, ở NYU có rất nhiều sinh viên quốc tế từ Hàn Quốc. Và một trong số họ nhận ra tôi và ừ, tôi đoán là họ rỉ tai với bạn bè: “Ối trời, ê, nhỏ đó hồi ở Hàn Quốc là nó như vầy như vầy nè, lẽ ra là nổi lắm nè, mém chút là thành viên của Girls’ Generation nè…”. Thế là tin đồn cứ lan ra và mọi người bắt đầu bàn tán về tôi.

Đôi khi tôi bước vào một quán cà phê, tôi vào Starbucks, và một nhóm học sinh Hàn Quốc sẽ tụm lại sau lưng tôi, và tôi có thể thấy họ chỉ trỏ về phía tôi rồi xầm xì như là “Ê, nhìn kìa, là nhỏ đó đó. Hông đẹp như mình nghĩ ha. Nhìn mập quá. Nhìn xấu quắc hà.”, những câu đại loại như vậy và tôi có thể nghe thấy hết họ nói gì, tôi ở ngay đó mà!

Tôi nhớ là, lúc đó tôi dần dần xa lánh mọi người, tôi ở nhà cả ngày, vùi đầu vào bài vở và không muốn tiếp xúc với người khác nhiều như tôi đã từng nữa. Và cứ thế, tôi càng lúc càng lún sâu vào cái hố của riêng mình. Thì những vấn đề đó, tôi đoán là, cứ càng ngày càng chồng chất lên. Và cuối cùng chúng biến thành… Bạn biết đấy, tôi cứ tự dằn vặt bản thân và nghĩ là “Mình thật xấu xí” và “Mình béo quá”, và cách mà người khác phán xét tôi dần dần thật sự trở thành bản ngã của chính tôi, và ừ, đó là lúc những vấn đề tâm lý của tôi bắt đầu bộc phát. Tôi mắc chứng rối loạn ăn uống khá là trầm trọng, chỉ trong vòng vài tháng tôi sụt mất 20 pounds (9kg), và với chiều cao của tôi bây giờ, tôi khoảng 5’7’’ – 5’8’’ (1m70 – 1m72), vào lúc tệ nhất tôi chỉ cân nặng có 90 pounds (40.8 kg).

Khoảng thời gian đó, tôi cảm thấy rất cô đơn, tôi cảm thấy mình cứ phải gắng sức để làm vừa ý mọi người…

Bạn biết đấy, cứ phải làm mình xinh lên, làm mình ốm lại để bận đồ cho đẹp, đại loại vậy. Rồi mọi người cứ hỏi tôi là “Có tiếc là không theo tới cùng khi ở Hàn Quốc không? Có tiếc là đã mất cơ hội trở thành minh tinh nổi tiếng không?”. Trong suốt thời gian ở đại học, khi mà tôi phải vật lộn với bản thân thì ừ, có những phần trong tôi đúng là rất nhớ việc làm idol, rất nhớ công việc cũ, rất nhớ cảm giác được nổi bật dưới ánh đèn. Nhưng khi tôi dần trưởng thành hơn và vượt qua thời kỳ đó thì, thật lòng là tôi rất biết ơn là tôi đã không đi theo con đường đó. Tôi biết ơn bố mẹ tôi đã từ chối ký bản hợp đồng năm đó, vì tôi biết là không phải họ muốn ngăn cản tôi theo đuổi ước mơ của mình, họ chỉ muốn cứu tôi.

nhóm SNSD

Cho đến giờ tôi vẫn thấy một số bạn bè của mình ở trong ngành phải vật lộn với hình ảnh của bản thân, vật lộn với những điều mà thiên hạ bàn tán về họ, và thật lòng tôi không nghĩ đó là một môi trường lành mạnh cho bản thân một người như tôi.

Trong thời gian chống chọi với chứng rối loạn ăn uống, tôi đã phải nghỉ học một năm. Lúc đó tôi quay về Hàn Quốc cùng với ba tôi và cố gắng, kiểu như là, tìm lại bản thân và dành thời gian để hồi phục lại. Suốt thời gian ở quê nhà tôi chìm đắm trong văn hóa Hàn Quốc, đặc biệt là về mặt ẩm thực. Tôi bắt đầu thu thập sách dạy nấu ăn và thử công thức nấu hết món này đến món khác. Rốt cuộc tôi cũng tìm được một góc hạnh phúc cho bản thân, nơi mà tôi cảm thấy thật sự thoải mái. Tôi bắt đầu ăn uống như một người bình thường trở lại, và tôi dành nhiều thời gian, qua thức ăn, qua những bữa cơm tối, để gầy dựng lại mối quan hệ với mọi người trong gia đình.

Khi trở về Mỹ sau kỳ nghỉ dài của mình, tôi quyết định chuyển sang học ngành Nghiên cứu Dinh dưỡng và Thực phẩm. Tôi đã theo đuổi nó đến nay và ước nguyện của tôi là trở thành một cây bút chuyên về ẩm thực và, tìm cách truyền tải thông điệp đến mọi người – rằng đây là cách mà tôi đã chữa lành cho chính mình và với kiến thức mà tôi đã học được khi ở Hàn Quốc, tôi muốn giúp những người có cùng hoàn cảnh như tôi tìm lại chính bản thân họ. Tôi rất muốn đi sâu hơn và giúp các bạn gái, các chị em phụ nữ cảm thấy hài lòng với bản thân mình, cảm thấy thoải mái trong chính cơ thể mình và giành lại sự tự tin mà họ có thể từng đánh mất. Và tôi muốn chạm đến những người mà bạn biết đấy, đang trải qua những thứ mà tôi từng trải qua. Nên tôi bắt đầu viết một vài bài báo nho nhỏ về việc làm đẹp, và điều mà tôi thật sự muốn cổ vũ, đó là vẻ đẹp tự nhiên, cách bạn làm chủ việc làm đẹp để không trở thành tù nhân của nó, để bạn không cần phải núp dưới lớp trang điểm hay dưỡng da, mà chân chính là để cải thiện bản thân bạn, cải thiện ngoại hình của bạn và giành lại sự tự tin cho chính mình.

Bởi vì tôi luôn nghĩ là, việc tin tưởng và thật lòng yêu thương bản thân mình rất quan trọng. Tôi biết là điều này nghe có vẻ rất khuôn sáo nhưng bạn tuyệt đối phải học cách tôn trọng bản thân mình, thì mới có thể thấy thoải mái trong cơ thể của mình được. Giống như cách bạn yêu thương một thành viên trong gia đình, hoặc yêu người bạn đời của mình, bạn cũng phải yêu bản thân mình vô điều kiện hệt như vậy. Chỉ có như thế thì bạn mới không phải mãi sống cuộc đời của mình dựa theo chuẩn mực của người khác và nghĩ rằng “Mình phải trông thế này, mình phải cư xử như kia để làm vừa mắt ai đó”, bởi vì như vậy thì bạn đã không còn là chính mình nữa rồi.

Và giả như bạn có một khuyết điểm nào đó mà bạn muốn cải thiện, thì hãy tìm những người bạn, những ai sẵn sàng khỏa lấp cái thiếu sót đó của bạn, hãy gặp gỡ và kết bạn với những người giúp bạn bộc lộ thế mạnh của mình và yêu thương bạn vì chính con người của bạn. Như thế thì, xung quanh bạn sẽ luôn tràn đầy cảm giác lạc quan.