Home Góc yêu Trong thế giới của tình yêu không có ai có lỗi với...

Trong thế giới của tình yêu không có ai có lỗi với ai, chỉ có ai không trân trọng ai

409
tình yêu

Có lẽ trong đời người chúng ta đã chiêm nghiệm rất nhiều về tình yêu. Không ai muốn nhưng do vô tình hay hoàn cảnh đưa đẩy để tình yêu trở thành một niềm đau.

Trong tình yêu hình như đâu đâu cũng đã được ông trời định duyên. Duyên đến, duyên ở hay duyên đi dường như cũng đều do số phận sắp đặt. Có những lương duyên khi bắt đầu (dù rất nhanh) đã chắc chắn như “ván đã đóng thuyền”; có những duyên phận khi bắt đầu (dù dài hơi) đã định trước là sẽ phải ra đi. Có những duyên phận chẳng bao giờ có kết quả tốt đẹp.

Có nhiều lúc, nếu sự chân thành lại gây ra nỗi đau, xin hãy chọn nói dối; nếu nói dối gây ra vết thương lòng, hãy chọn cách im lặng; nếu im lặng làm bạn đau, xin hãy lẳng lặng ra đi; nếu tình yêu là nỗi đau, xin đừng lại gần nó. Nói thì dễ nhưng làm được mới khó.

Nếu những điều mất đi làm ta đau khổ, ta có sợ phải trả giá cho những gì đã qua không? Nếu đắm say làm ta khổ, liệu ta có chọn kết thúc? Nếu theo đuổi làm ta mỏi mệt, ta có chọn lựa cách im lặng? Nếu chia xa là u sầu, ta sẽ tâm sự nỗi lòng ấy cho ai?

Có rất nhiều điều phải đến tận sau này chúng ta mới nhìn rõ. Có tình yêu sâu sắc nồng nàn nhưng chẳng biết thể hiện ra sao cho thật hoàn mỹ; có tình yêu biết là không thể bước tiếp, nhưng không cam tâm rời bỏ; có tình yêu biết là đau khổ, nhưng không thể trốn tránh; có tình yêu biết là không có tương lai, nhưng con tim đã chẳng thể quay đầu lại.

Có lẽ ta không có dũng khí để đối diện với sự tàn khốc của hiện thực. Vậy dũng khí là gì? Là khóc đòi người yêu ta? Hay khóc đòi người rời xa ta? Có lẽ chẳng có lời đáp chính xác cho câu hỏi này. Nếu người là một giọt nước mắt trong mắt ta, ta sẽ không bao giờ khóc vì ta rất sợ mất người.

Một cánh diều cả đời sẽ chỉ cần có một sợi dây đầy mạo hiểm. Sự ra đi của lá là vì tiếng gọi của gió, hay vì cây không níu kéo. Trong thế giới của tình yêu không có ai có lỗi với ai, chỉ có ai không trân trọng ai. Trên thế giới này có những tình yêu, dù khắc cốt ghi tâm nhưng chỉ có thể lướt qua.

Cho dù đã từng yêu thế nào, là người ra đi hay sao thì cuối cùng vẫn u sầu, đắm đuối giữ từng tin nhắn yêu thương trong điện thoại, chẳng thể vang lên tiếng chuông quen thuộc, chẳng thể bấm vào số điện thoại ấy. Nhìn người khác ngọt ngào bên nhau rồi lệ lại rơi lặng lẽ.

tình yêu

Tình yêu đâu phải thiếu là đi tìm, thấy mệt là đổi. Cuộc sống không phải một bộ phim của một con người mà là của hai người. Thời gian trôi qua ngoài cửa sổ. Chúng ta rồi sẽ già cỗi theo thời gian.

Hai người đến với nhau thường vì cảm thấy thích nhau ở một vài điểm gì đó, người thì thích vì cô ấy có cái răng khểnh cười duyên, người thì thích cô ấy vẻ nhí nhảnh con cá cảnh, người thì thích vì cô ấy già dặn chín chắn. Sự hút nhau ấy cũng phản ánh một điều là hai bên có duyên với nhau. Còn cái duyên đó có đi đến được hôn nhân không thì lại là chuyện khác.

Đôi khi người ta không đến được với nhau vì những lý do rất lãng xẹt.” Có người nói: “Huyên thuyên nhiều thì được vợ. Mà làm liều thì được chồng”. Đây là câu nói nửa đùa nửa thật, và sự thật cuộc đời nhiều khi diễn biến đúng theo chiều hướng như vậy. Trên thực tế, nhiều chàng “huyên thuyên” lại được vợ, nhiều cô hơi “liều” một chút lại được chồng. Hình như cái quyết định lập gia đình đòi hỏi hai bên phải hơi “liều” một chút.

Nhờ chữ duyên mà người ta gặp nhau và yêu nhau kể cả trong những hoàn cảnh bất ngờ nhất: gặp nhau ở trên cùng một chuyến xe, do giới thiệu, mối lái, gặp nhau do tình cờ cùng gặp một người bạn lâu ngày ta gặp lại, một người chơi lâu với ta và ta cứ coi như là bạn để rồi một ngày ta tình cờ nhận ra đó là người phù hợp với ta, vân vân và vân vân…

Ưng nhau rồi, nhưng “ông trời” không thương, không tạo cơ hội, điều kiện và chất xúc tác đủ mạnh cho hai người gần nhau để họ hiểu nhau và có tình cảm với nhau thì cũng đành chịu. Bởi thế xét ở mặt nào đó, chữ “duyên” như một động lực đủ mạnh để hai người đến với nhau. Không có chữ này thì tình cảm hai người chỉ dừng lại ở mức có cảm tình hay thích (trong tâm tưởng), chưa thể hiện ra thành hành động biểu lộ tình cảm giữa hai người.

Đến được với nhau lúc đầu rồi cũng tiếp tục cần chữ “duyên” để sau đó cả hai có thể vượt qua được những khó khăn, thử thách (từ phía gia đình, bố mẹ, bạn bè và từ chính bản thân…) để nên duyên vợ chồng. Khi ấy, chữ “duyên” đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó.

Còn đến được hôn nhân hay không và sau đó hôn nhân có hạnh phúc hay không là do chữ nghiệp, chữ nợ: Nếu nghiệp tốt thì ta sẽ gặp được người ưng ý. Nghiệp tốt (mà mình được hưởng) hay nghiệp xấu (mà mình phải chịu) mới bắt đầu tỏ ra ứng nghiệm.

Nhưng hưởng được hạnh phúc bao lâu, dài hay ngắn tự bản thân mình cũng góp phần vào đó. Chọn được người bạn đời tốt mới chỉ đi được nửa chặng đường, nửa còn lại do mình vun đắp, nếu mình bỏ dễ quá thì tự tình yêu cũng sẽ “tiêu”.

Nếu nghiệp xấu thì ta sẽ phải trả nợ, nợ ngắn, nợ dài, nợ nhiều nợ ít, cũng là tùy phúc phận và sự nhường nhịn, chịu đựng, tha thứ của mỗi người. Còn nếu sức chịu đựng, sự nhường nhịn chỉ đến giới hạn như vậy thì “say goodbye” và cũng rũ được nợ.

Có lẽ câu sau đây diễn tả đúng nhất cái quyết định đi đến hôn nhân giữa hai người:

Người mình lấy làm vợ (làm chồng) có thể không phải là người mình yêu nhất, có thể cũng không phải là người yêu mình nhất, mà chỉ đơn giản là họ đến đúng vào cái thời điểm cả hai cùng muốn lập gia đình.

Nếu bạn không còn yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có cơ hội yêu cô ấy.

Nếu người bạn yêu bỏ rơi bạn, xin hãy giải thoát cho chính mình, để mình có cơ hội yêu người khác.

Câu nói thẳng thắn nhưng rất có đạo lý, đã dạy cho chúng ta cách cư xử đúng đắn trong tình yêu.

Có những thứ ta thích thế nào đi nữa nhưng không bao giờ thuộc về ta, có những thứ ta lưu luyến, bịn rịn nhưng chẳng thể giữ lại cho mình. Tình yêu là vậy, như một bài ca chẳng bao giờ có lời kết. Suy cho cùng, là Duyên, có xa cách mấy cũng tìm gặp lại. Là Nợ, trốn tránh tới đâu cũng không thể thoát được.

Trần phong (ST)